Đề xuất khung lý thuyết quản trị du lịch cộng đồng tích hợp đồng sáng tạo giá trị: Nghiên cứu trường hợp miền núi phía Bắc Việt Nam

Tóm tắt

Bài viết nghiên cứu du lịch cộng đồng của các dân tộc thiểu số tại Hà Giang (nay thuộc tỉnh Tuyên Quang), một trường hợp điển hình của du lịch miền núi phía Bắc, trên cơ sở tiếp cận nhân học văn hóa, lý thuyết Các bên liên quan và kinh tế trải nghiệm. Vận dụng khung S-O-R, nghiên cứu phân tích các yếu tố kích thích đối với du lịch cộng đồng, bao gồm: tài nguyên bản địa, vốn văn hóa, không gian, cơ sở hạ tầng, môi trường xã hội, sự tương tác và trải nghiệm của du khách. Kết quả nghiên cứu cho thấy, thông qua đánh giá tổng hợp các giá trị giáo dục, thẩm mỹ và thoát ly theo khung 4Es, du khách hình thành trạng thái đắm chìm tâm lý, từ đó gia tăng sự hài lòng, lòng trung thành với điểm đến và ý định thực hiện hành vi du lịch bền vững. Trên cơ sở đó, nghiên cứu đề xuất mô hình quản trị du lịch cộng đồng dựa trên đồng kiến tạo giá trị, nhằm cân bằng quyền lực và vai trò giữa Nhà nước, doanh nghiệp, cộng đồng và du khách.

Từ khóa
du lịch cộng đồng tính nguyên bản trải nghiệm đắm chìm vốn văn hóa

Tài liệu tham khảo

1.
Byrd, E. T. (2007). Stakeholders in sustainable tourism development and their roles: Applying stakeholder theory to sustainable tourism development. Tourism Review, 62(2), 6-13.
2.
Ban Chấp hành Trung ương Đảng (2014). Nghị quyết số 33-NQ/TW Hội nghị lần thứ chín Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI về xây dựng và phát triển văn hóa, con người Việt Nam đáp ứng yêu cầu phát triển bền vững đất nước.
3.
Bộ Chính trị (2026). Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam, ban hành ngày 07/01/2026.
4.
Chính phủ (2016). Quyết định số 1755/QĐ-TTg phê duyệt Chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa Việt Nam đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030.
5.
Csikszentmihalyi, M. (1990). Flow: The psychology of optimal experience. Harper & Row.
6.
Cohen, E., & Cohen, S. A. (2012). Authentication: Hot and cool. Annals of Tourism Research, 39(3), 1295-1314. https://doi.org/10.1016/j.annals.2012.03.004
7.
Fu, X., Liu, Y., & Li, Z. (2024). Understanding tourist immersion in rural destinations. Tourism Management, 102(2), 15-30.
8.
Freeman, R. E. (1984). Strategic management: A stakeholder approach. Pitman.
9.
Hall, C. M., & Jenkins, J. (2004). Tourism and public policy. In A. A. Lew, C. M. Hall, & A. M. Williams (Eds.), A companion to tourism (pp. 523-540). Blackwell Publishing.
10.
Huong T. Bui. (2025). Governance of Cultural Heritage and Tourism Development in Southeast Asia. https://gjia.georgetown.edu/society-culture/governance-of-cultural-heritage-and-tourism-development-in-southeast-asia
11.
Nguyễn Thị Vân Hạnh. (2022). Phát triển Du lịch Bền vững. Nhà xuất bản Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh.
12.
Pine, B. J., & Gilmore, J. H. (1998). Welcome to the experience economy. Harvard Business Review, 76(4), 97-105.
13.
Prahalad, C. K., & Ramaswamy, V. (2004). Co-creation experiences: The next practice in value creation. Journal of Interactive Marketing, 18(3), 5-14. https://doi.org/10.1002/dir.20015.
14.
Scheyvens, R. (1999). Ecotourism and the empowerment of local communities. Tourism Management, 20(2), 245–249. https://doi.org/10.1016/S0261-5177(98)00069-7
15.
Su, M. M., & Wall, G. (2014). Community participation in tourism at a World Heritage site: Mutianyu Great Wall, Beijing, China. International Journal of Tourism Research, 16(2), 146-156. https://doi.org/10.1002/jtr.1909
16.
Sutomo, Y. A. W., Sianipar, C. P. M., Hoshino, S., & Onitsuka, K. (2024). Self-Reliance in Community-Based Rural Tourism: Observing Tourism Villages (Desa Wisata) in Sleman Regency, Indonesia. Tourism and Hospitality, 5(2), 448-471. https://doi.org/10.3390/tourhosp5020028.
17.
Tỉnh ủy Hà Giang. (2021). Nghị quyết số 11-NQ/TU ngày 02/8/2021 của Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh về phát triển du lịch tỉnh Hà Giang giai đoạn 2021 - 2025.
18.
UNESCO. (2009). The 2009 UNESCO framework for cultural statistics. UNESCO Institute for Statistics. https://unesdoc.unesco.org/ark:/48223/pf0000191061
19.
UNESCO. (2022). Operational guidelines for the implementation of the World Heritage Convention. UNESCO World Heritage Centre.
20.
Wang, N. (1999). Rethinking authenticity in tourism experience. Annals of Tourism Research, 26(2), 349-370. https://doi.org/10.1016/S0160-7383(98)00098-2