Abstract
Phát triển nông nghiệp bền vững đòi hỏi một cách tiếp cận tổng hợp nhằm cân bằng giữa tính bền vững về môi trường, kinh tế và xã hội. Nghiên cứu này xem xét các thực hành canh tác và phương pháp đánh giá tại Việt Nam, đồng thời chỉ ra những khoảng cách giữa các đánh giá trong nước và các tiêu chuẩn quốc tế. Về môi trường, người nông dân thường tập trung vào các kỹ thuật canh tác nhưng ít chú ý đến các tác động môi trường, trong khi các nghiên cứu về phát thải và sử dụng năng lượng vẫn còn hạn chế. Về kinh tế, việc chuyển đổi từ trồng lúa sang các loại cây trồng chuyên canh hoặc luân canh, đặc biệt là các loại rau ăn lá, có thể nâng cao hiệu quả sản xuất và tăng thu nhập hộ gia đình. Về xã hội, các đánh giá tại Việt Nam chủ yếu nhấn mạnh việc nâng cao kiến thức và giảm nghèo, trong khi các khung đánh giá quốc tế còn xem xét đến phúc lợi của nông dân và lợi ích đối với cộng đồng. Để cân bằng giữa lợi ích kinh tế và tính bền vững về xã hội - sinh thái, nghiên cứu này đề xuất một khung quản trị dựa trên lý thuyết hệ thống xã hội - sinh thái, tập trung vào giáo dục môi trường, chuyển đổi mục đích sử dụng đất theo hướng sinh lợi và tăng cường quản trị hợp tác xã.
hiệu quả kinh tế
khung quản trị tổng hợp
mô hình canh tác
phát triển bền vững
phúc lợi cộng đồng
quản lý tổng hợp