Đánh giá khả năng xử lý kim loại nặng của tảo Dunaliella salina trong phòng thí nghiệm

Tóm tắt

Bài nghiên cứu đánh giá khả năng xử lý kim loại nặng (Mn²⁺ và Fe³⁺) của tảo Dunaliella salina trong nước ô nhiễm tại phòng thí nghiệm. Tảo chịu mặn tốt, hấp phụ kim loại hiệu quả và thân thiện môi trường. Kết quả thí nghiệm cho thấy, Fe³⁺ gây ức chế sinh trưởng, còn Mn²⁺ lại kích thích tảo phát triển; Mn²⁺ được hấp thu mạnh hơn Fe³⁺. Ngoài ra, kết quả nghiên cứu OD, pH và ICP đều chứng minh Dunaliella salina phù hợp xử lý Mn²⁺ và có tiềm năng ứng dụng trong xử lý nước thải công nghiệp. Kết quả nghiên cứu góp phần cung cấp cơ sở khoa học cho việc lựa chọn ion kim loại phù hợp trong các ứng dụng nuôi sinh khối tảo, sản xuất carotenoid hoặc nghiên cứu sinh lý học vi tảo trong điều kiện có kim loại nặng.

Từ khóa
kim loại nặng tảo Dunaliella salina nước ô nhiễm nước thải công nghiệp

Tài liệu tham khảo

1.
Bộ Y tế (2018). QCVN 01-1:2018/BYT - Quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về chất lượng nước sạch sử dụng cho mục đích sinh hoạt.
2.
Bộ Tài nguyên và Môi trường (2011). QCVN 40:2011/BTNMT - Quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về nước thải công nghiệp.
3.
Bộ Tài nguyên và Môi trường (2024). Báo cáo hiện trạng môi trường quốc gia 2024 - môi trường đô thị và các khu công nghiệp Việt Nam - thực trạng và giải pháp. Hà Nội: Nhà xuất bản Tài nguyên - Môi trường và Bản đồ Việt Nam.
4.
Cục Quản lý tài nguyên nước (2022). Báo cáo tổng hợp tình hình quản lý nước thải công nghiệp năm 2022. Bộ Tài nguyên và Môi trường.
5.
Viện Sức khỏe nghề nghiệp và môi trường (2021). Báo cáo đánh giá mức độ phơi nhiễm chì tại các khu vực tái chế ắc quy ở Việt Nam. Bộ Y tế.
6.
Ben-Amotz, A., & Avron, M. (1983). On the factors which determine massive β-carotene accumulation in the halotolerant alga Dunaliella bardawil. Plant Physiology, 72(3), 593-7. https://doi.org/10.1104/pp.72.3.593.
7.
Borowitzka, M. A. (2018). Dunaliella: Biology, production, and markets. In: Microalgae in Health and Disease Prevention. Academic Press.
8.
Borowitzka, M. A., & Borowitzka, L. J. (1988). Dunaliella: Physiology, Biochemistry, and Biotechnology. Cambridge University Press.
9.
Gomez, P. I., & Gonzalez, M. A. (2005). The effect of irradiance on the growth and carotenoid content of Dunaliella salina. Journal of Applied Phycology.
10.
Halliwell, B., & Gutteridge, J. M. C. (2015). Free Radicals in Biology and Medicine. Oxford University Press.
11.
Merchant S. S., Prochnik S. E., et al. (2006). The Chlamydomonas genome reveals the evolution of key animal and plant functions. Science, 313(5795), 86-90.
12.
Moheimani, N., & Borowitzka, M. (2006). The long-term culture of Dunaliella salina in outdoor ponds. Journal of Applied Phycology, 38(2-3), 151-62. https://doi.org/10.4067/s0716-97602005000200005
13.
Oren, A. (2014). A hundred years of Dunaliella research: 1905-2005. Saline Systems, 1(1), 2. https://doi.org/10.1186/1746-1448-1-2
14.
Rangsayatorn N., Pokethitiyook P., Upatham E. S. & Lanza G. R. (2004). Cadmium biosorption by cells of Spirulina platensis and Dunaliella salina. Environmental Toxicology, 30(1), 57-63. https://doi.org/10.1016/s0160-4120(03)00146-6
15.
Sunda, W. G., & Huntsman, S. A. (1998). Control of phytoplankton growth by trace metals: Mn, Fe, and Co. Limnology and Oceanography, 43(6), 1052-1065.
16.
World Health Organization - WHO (2018). Arsenic in Drinking-water: Background document for development of WHO Guidelines for Drinking-water Quality. Geneva: World Health Organization. https://www.who.int/publications/i/item/arsenic-in-drinking-water-background-document-for-development-of-who-guidelines-for-drinking-water-quality
17.
Yruela, I. (2013). Transition metals in plant photosynthesis. Metallomics, 5(9), 1090-1109. https://doi.org/10.1039/c3mt00086a