Ảnh hưởng của độ tuổi thu hoạch đến chất lượng các phần của quả thanh long ruột đỏ (Hylocereus polyrhizus)

Tóm tắt

Nghiên cứu đánh giá sự biến động tỷ lệ các phần; thành phần dinh dưỡng, các hợp chất có hoạt tính sinh học trong phần vỏ, thịt quả và hạt của thanh long ruột đỏ thu hoạch ở 28, 30 và 32 ngày sau khi trổ hoa. Kết quả cho thấy, tỷ lệ vỏ quả, hàm lượng nước của vỏ và thịt quả giảm theo độ tuổi thu hoạch, trong khi lượng đường khử, vitamin C, betacyanin tăng theo độ tuổi thu hoạch. Thịt quả chiếm tỷ lệ cao nhất, chứa hàm lượng cao đường khử, vitamin C và hợp chất betacyanin. Phần vỏ quả chứa phenolic và flavonoid tổng số (TPC và TFC) cao nhất trong quả. Hạt thanh long giàu protein, chất béo, đồng thời  khả năng chống oxy hóa của hạt cũng cao nhất. TPC, TFC và khả năng loại gốc tự do 2,2-diphenyl-1-picrylhydrazyl (DPPH) của quả tăng theo độ tuổi thu hoạch. Quả thanh long thu hoạch ở 30-32 ngày sau khi trổ hoa có giá trị dinh dưỡng và hoạt tính chống oxy hóa cao.

Từ khóa
betacyanin độ tuổi thu hoạch hoạt tính sinh học phenolic thanh long

Tài liệu tham khảo

1.
Báo Nhân dân điện tử. (2026). Vĩnh Long trồng thanh long VietGAP xuất khẩu. https://nhandan.vn/vinh-long-trong-thanh-long-vietgap-xuat-khau-post950144.html
2.
Đào Văn Tấn, & Phạm Thị Thúy Hằng. (2014). Định lượng một số thành phần dinh dưỡng, khoáng trong quả thanh long ruột trắng (Hylocereus undatus (Haw.) Britton & Rose) và thanh long ruột đỏ (Hylocereus polyrhizus (Web.) Britton & Rose) trồng tại xã Vân Trục, huyện Lập Thạch, tỉnh Vĩnh Phúc. Tạp chí Khoa học Đại học Quốc gia Hà Nội: Khoa học Tự nhiên và Công nghệ, 30(1S), 181-188.
3.
Dương Thị Phượng Liên, Đoàn Ngọc Liểu, Võ Thị Ngọc Liễu, Lê Duy Nghĩa, & Nguyễn Thị Thu Thủy. (2024). Ảnh hưởng của độ chín và vùng trồng đến các hợp chất có hoạt tính sinh học và hoạt tính chống oxy hóa trong các phần của quả mít Thái Hậu Giang. Tạp chí Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, 2, 51-60.
4.
Lê Văn Trọng, & Hà Thị Phương. (2022). Nghiên cứu một số biến đổi sinh lý, hóa sinh theo tuổi phát triển của quả thanh long ruột đỏ (Hylocereus polyrhizus) trồng tại Thanh Hóa. Tạp chí Khoa học và Công nghệ Đại học Duy Tân, 2(51), 31-39.
5.
Nguyễn Văn Mùi. (2001). Thực hành hóa sinh học. Nhà xuất bản Đại học Quốc gia Hà Nội.
6.
Phan Thị Thanh Quế, Đỗ Thảo Quyên, & Lê Duy Nghĩa. (2024). So sánh một số đặc điểm chất lượng của dầu hạt thanh long ruột đỏ (Hylocereus polyrhizus) trích ly bằng dung môi n-hexan và ethanol. Tạp chí Khoa học Đại học Cần Thơ, 60(CĐ SDMD), 70-77. https://doi.org/10.22144/ctujos.2024.438
7.
Chemah, T. C., Aminah, A., Noriham, A., & Wan Aida, W. M. (2010). Determination of pitaya seeds as a natural antioxidant and source of essential fatty acids. International Food Research Journal, 17, 1003-1010.
8.
Ghorband, A., Joshi, B., & Bhatt, H. (2023). Studies on physicochemical and nutritional properties of dragon fruit (Hylocereus polyrhizus). Journal of Pharmacognosy and Phytochemistry, 12(6), 223-226. https://doi.org/10.22271/phyto.2023.v12.i6c.14785
9.
Hoang, S. L., Le, T. N., & Nguyen, T. N. K. (2025). A comparative study on nutritional values and phytochemicals of the seeds from three different dragon fruit varieties cultivated in Vietnam. Natural Resources for Human Health, 5(3), 474–483. https://doi.org/10.53365/nrfhh/204060
10.
Lane, J. H., & Eynon, L. (1923). Determination of reducing sugars by means of Fehling's solution with methylene blue as internal indicator. Journal of the Society of Chemical Industry, 42, 32T-37T.
11.
Nurul, S., & Asmah, R. (2014). Variability in nutritional composition and phytochemical properties of red pitaya (Hylocereus polyrhizus) from Malaysia and Australia. International Food Research Journal, 21, 1689-1697.
12.
Ramli, N. S., Ismail, P., & Rahmat, A. (2014). Influence of conventional and ultrasonic-assisted extraction on phenolic contents, betacyanin contents, and antioxidant capacity of red dragon fruit (Hylocereus polyrhizus). The Scientific World Journal, 1-7. https://doi.org/10.1155/2014/96473
13.
Shah, K., Chen, J., Chen, J., & Qin, Y. (2023). Pitaya nutrition, biology, and biotechnology: A review. International Journal of Molecular Sciences, 24(18), 13986. https://doi.org/10.3390/ijms241813986
14.
Susanti, E. V. H., Utomo, S. B., Syukri, Y., & Redjeki, T. (2012). Phytochemical screening and analysis of polyphenolic antioxidant activity of methanolic extract of white dragon fruit (Hylocereus undatus). Indonesian Journal of Pharmacy, 23(1), 60-64.
15.
Wheeler, G. L., Jones, M. A., & Smirnoff, N. (1998). The biosynthetic pathway of vitamin C in higher plants. Nature, 393, 365–369. https://doi.org/10.1038/30728
16.
Wu, Y., Xu, J., He, Y., Shi, M., Han, X., Li, W., Zhang, X., & Wen, X. (2019). Metabolic profiling of pitaya (Hylocereus polyrhizus) during fruit development and maturation. Molecules, 24(6), 1114. https://doi.org/10.3390/molecules24061114