Việc sử dụng chiến lược giảm nhẹ tính cầu khiến trong giao tiếp học đường liên văn hóa: Nghiên cứu trường hợp tại Trường Đại học Cần Thơ
Published: August 4, 2026
doi:10.62831/202602054
Abstract
Hành động cầu khiến là một hành động ngôn ngữ mang tính đe dọa thể diện của cả người nghe lẫn người nói, do đó việc sử dụng các chiến lược giảm nhẹ tính cầu khiến giữ vai trò quan trọng trong giao tiếp. Nhiều nghiên cứu trước đây đã xem xét việc sử dụng các chiến lược này cũng như ảnh hưởng của giới tính người sử dụng ngôn ngữ đến hành vi cầu khiến, song kết quả còn chưa thống nhất. Nghiên cứu này nhằm khảo sát các chiến lược giảm nhẹ trong hành động cầu khiến của sinh viên Việt Nam khi sử dụng tiếng Anh, mối quan hệ giữa việc sử dụng các chiến lược này và giới tính người tham gia, đồng thời xác định những khó khăn trong bối cảnh giao tiếp liên văn hóa. Nghiên cứu được thực hiện theo phương pháp hỗn hợp, sử dụng nhiệm vụ đóng vai và phỏng vấn để thu thập dữ liệu. Đối tượng tham gia gồm 20 sinh viên năm ba chuyên ngành tiếng Anh tại một trường đại học ở Đồng bằng sông Cửu Long và một giáo viên tiếng Anh bản ngữ người Mỹ. Kết quả cho thấy sinh viên sử dụng cả chiến lược giảm nhẹ nội tại và ngoại tại khi thực hiện hành động cầu khiến, đồng thời tồn tại sự khác biệt theo giới tính. Những khó khăn chủ yếu bắt nguồn từ hiện tượng chuyển di ngữ dụng tiêu cực và hạn chế trong năng lực ngữ dụng của người học.
Keywords
chiến lược giảm nhẹ trong giao tiếphành động cầu khiếngiao tiếp liên văn hóadiễn ngôn trong lớp họcnghiên cứu trường hợp.
References
1.
Barron, A. (2003). Acquisition in interlanguage pragmatics: Learning how to do things with words in a study-abroad context (Pragmatics and Beyond New Series, Vol. 108). Amsterdam, The Netherlands: John Benjamins Publishing Company.
2.
Blum-Kulka, S. (1991). Interlanguage pragmatics: The case of request. In R. Phillipson, E. Kellerman, L. Selinker, M. Sharwood-Smith, & M. Swain (Eds.), Foreign/Second language pedagogy research (pp. 255–272). Clevedon, United Kingdom: Multilingual Matters.
3.
Boothroyd, P., & Pham, X. N. (Eds.). (2000). Socioeconomic renovation in Viet Nam: The origin, evolution, and impact of Doi Moi. Ottawa, Canada: International Development Research Centre; Singapore: Institute of Southeast Asian Studies.
4.
Cook, M., & Liddicoat, A. J. (2002). The development of comprehension in interlanguage pragmatics: The case of request strategies in English. Australian Review of Applied Linguistics, 25, 19–39.
5.
Ellis, R. (2008). The study of second language acquisition (2nd ed.). Oxford, United Kingdom: Oxford University Press.
6.
Grice, H. P. (1989). Logic and conversation. In Studies in the way of words (pp. 22–40). Cambridge, MA, United States: Harvard University Press.
7.
Holmes, J. (2013). Women, men and politeness (2nd ed.). London, United Kingdom: Routledge.
8.
Kasper, G., & Rose, K. R. (2002). Pragmatic development in a second language. Oxford, United Kingdom: Blackwell Publishing.
9.
Tannen, D. (2001). You just don’t understand: Women and men in conversation. New York, NY, United States: Ballantine Books.
10.
Ting-Toomey, S. (1999). Communicating across cultures. New York, NY, United States: Guilford Press.
11.
Tran, G. Q. (2008). Pragmatic and discourse transfer of combination of compliment response strategies in second language learning and usage. Asian EFL Journal, 10(2). Available at https://www.asian-efl-journal.com/June_08_gqt.php
12.
Yule, G. (2010). Pragmatics (2nd ed.). Oxford, United Kingdom: Oxford University Press.