Khai thác vốn di sản Óc Eo trong phát triển dịch vụ du lịch An Giang theo hướng thương mại hóa bền vững
Xuất bản: tháng 8 3, 2026
doi:10.62831/nckh.2026.351.v1
Tóm tắt
Dựa trên lý thuyết về vốn di sản, du lịch di sản và thương mại hóa bền vững, bài viết tiếp cận di tích Óc Eo như một dạng vốn di sản đa thành tố có khả năng đóng góp vào phát triển dịch vụ du lịch An Giang. Kết quả cho thấy, mặc dù di tích sở hữu giá trị khảo cổ, văn hóa đặc sắc, hoạt động khai thác du lịch hiện chủ yếu dừng ở tham quan, trưng bày, thuyết minh và giáo dục di sản; việc phát triển dịch vụ, liên kết thị trường, chia sẻ lợi ích cộng đồng và tái đầu tư cho bảo tồn còn hạn chế. Bài viết đề xuất các giải pháp về chuẩn hóa diễn giải di sản, phát triển sản phẩm văn hóa - khảo cổ, hoàn thiện dịch vụ hỗ trợ, liên kết doanh nghiệp, phát huy vai trò cộng đồng, kiểm soát rủi ro thương mại hóa và tái đầu tư cho bảo tồn.
Từ khóa
di tích Óc Eovốn di sảndịch vụ du lịchAn Giangthương mại hóa bền vững
Tài liệu tham khảo
1.
Ban Quản lý Di tích Văn hóa Óc Eo. (2023). Kế hoạch số 507/KH-BQL ngày 29/12/2023 về hoạt động của Ban Quản lý Di tích Văn hóa Óc Eo năm 2024. An Giang.
2.
Ban Quản lý Di tích Văn hóa Óc Eo. (2024). Kế hoạch số 462/KH-BQL ngày 20/12/2024 về hoạt động của Ban Quản lý Di tích Văn hóa Óc Eo năm 2025. An Giang.
3.
Ban Quản lý Di tích Văn hóa Óc Eo. (2025). Báo cáo số 632/BC-BQLDTOE ngày 12/12/2025 về Báo cáo tổng kết kết quả thực hiện nhiệm vụ năm 2025. An Giang.
4.
Bourdieu, P. (1986). The forms of capital. In J. Richardson (Ed.), Handbook of theory and research for the sociology of education (pp. 241- 258). Greenwood Press.
5.
Department for Digital, Culture, Media and Sport - UK (2021). Valuing culture and heritage capital: A framework towards informing decision making. Department for Digital, Culture, Media and Sport, https://www.gov.uk/government/publications/valuing-culture-and-heritage-capital-a-framework-towards-decision-making/valuing-culture-and-heritage-capital-a-framework-towards-informing-decision-making
6.
International Cultural Tourism Committee - ICOMOS. (1999). International cultural tourism charter: Managing tourism at places of heritage significance. ICOMOS, https://www.icomos.org/images/DOCUMENTS/Charters/INTERNATIONAL_CULTURAL_TOURISM_CHARTER.pdf
7.
McKercher, B., & du Cros, H. (2002). Cultural tourism: The partnership between tourism and cultural heritage management. Haworth Hospitality Press.
8.
Pedersen, A. (2002). Managing tourism at World Heritage sites: A practical manual for World Heritage site managers. UNESCO World Heritage Centre, https://whc.unesco.org/uploads/activities/documents/activity-113-2.pdf
9.
Throsby, D. (2001). Economics and culture. Cambridge University Press.
10.
Timothy, D. J., & Boyd, S. W. (2003). Heritage tourism. Prentice Hall.
11.
UNESCO. (2003). Convention for the safeguarding of the intangible cultural heritage. UNESCO, https://ich.unesco.org/doc/src/15164-EN.pdf
12.
UNESCO World Heritage Centre. (2022). Oc Eo - Ba The archaeological site. Tentative Lists, https://whc.unesco.org/en/tentativelists/6572/
13.
UNWTO. (2018). Tourism and culture synergies. World Tourism Organization, https://www.e-unwto.org/doi/pdf/10.18111/9789284418978